Để kể tiếp câu chuyện về những đứa trẻ và đĩa gà rán KFC…
Ngày hôm sau, như đã hẹn, 7 giờ chúng tôi có mặt trước cửa quán KFC, nơi đối diện khách sạn chúng tôi. Bọn trẻ đã có mặt đầy đủ ở đó, người ướt sũng vì cơn mưa vừa qua… xe đã dựng trước cửa quán KFC, đồng thời cũng nhắn nhủ mấy người làm ở quán spa bên cạnh trông xe hộ. Tôi và chị Dane dẫn bọn trẻ sang chợ trước, trong khi Katha cũng đang gọi thêm một đám trẻ con vừa đi cùng Katha từ Angkor wat về. Kim và Andrew đang chuẩn bị máy quay…
Vậy là chúng tôi có hai nhóm trẻ con, Katha và bọn trẻ ở Angkor wat đi tìm mua cặp sách mới, còn tôi và chị Dane cùng bọn trẻ ở KFC đi mua quần áo và dép. Chợ này vốn là chợ chuyên bán đồ souvenir cho khách du lịch (Centre Market) nên để tìm mua được quần áo cho bọn trẻ cũng thật khó… Sau gần 20 phút hỏi gần nửa chợ, một người phụ nữ chỉ cho chúng tôi một cửa hàng nho nhỏ, bán cả quần áo và giầy dép cho trẻ con. Bây giờ là đến đoạn cho bọn trẻ chọn quần áo, còn tôi và chị Dane duyệt và mặc cả! Nhìn chung là cũng không đắt, nhưng bớt đồng nào hay đồng nấy! Cuối cùng thì bọn trẻ, mỗi đứa được 1 áo sơ mi, 1 áo t-shirt, 1 quần dài, 1 quần ngắn và thêm 1 đôi dép nữa! Bọn trẻ thật phấn khích! Cũng như tôi hồi bé, háo hức khi mẹ đưa đi mua quần áo mới, và càng sung sướng thỏa mãn khi được diện ngay! Ngay lập tức, chị Dane bảo bọn trẻ thay ngay bộ quần áo mới cho khỏi ốm…



Cùng lúc đó, Katha và bọn trẻ Angkor wat cũng đã quay lại với cặp sách mới. North Face hẳn hoi, chỉ với $4/chiếc. Ai nấy đều hứng khởi!
Xong xuôi, chúng tôi kéo nhau đi ăn tối. Vẫn quán hôm qua. Bọn trẻ gọi cơm rang và coca. Nhóm chúng tôi vẫn ăn theo family style, gọi vài món rau, canh, một đĩa thịt, và cơm. Cả nhóm ăn vui vẻ. Bọn trẻ như ăn trong cơn đói, có khi chúng nhịn ăn cả ngày chỉ để ăn bữa này cũng nên! thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên cười thỏa mãn…
Một tiếng sau, chúng tôi lại lấy thêm cơm rang cho bọn trẻ mang về. Bọn trẻ Angkor wat đi bộ về nhà, chúng tôi lại theo bánh xe về nhà bọn trẻ KFC. Trước cửa KFC, chúng tôi gặp mẹ của hai đứa con gái. Bà cũng đang đi nhặt vỏ chai. Thấy chúng tôi ngỏ ý muốn về nhà bà, bà gật đầu đồng ý. Bà kéo chiếc xe kéo đi trước. Cả hội chúng tôi thuê 2 xe ôm cho Kim và Andrew chụp ảnh và quay phim, 1 xe tuk tuk cho những ai không có xe. Riêng tôi và Choi, cậu bé mang gốc Việt, cùng đạp xe thồ. Cuộc đua xe thồ bắt đầu!
LET’S GOOOOOOOOOOO


Chúng tôi hét to và đạp xe nhanh hết cỡ có thể. Cả phố đang dừng lại nhìn theo đoàn xe thồ, tuk tuk và xe ôm. Tiếng Katha hò hét trong xe tuk tuk “Lan, look at me!!!” và bụp, đèn flash lóe lên. Ông lái xe tuk tuk thỉnh thoảng cũng hét lên “OKAY? OKAY?” – “Y…es….. I… am …… fi….ne” – giọng tôi bắt đầu hổn hển, áo ướt sẫm mồ hôi trên lưng… bánh xe quay chậm dần….
Từ từ, xe tuk tuk đi trước dẫn đường, sau là Andrew và Kim, cuối cùng là tôi và Choi, 2 đứa đạp từ từ, chậm rãi, vừa đi vừa nói chuyện…
- Con có về Việt Nam bao giờ chưa?
- Dạ chưa…
- Ba con làm nghề gì?
- Dạ con không biết… ba ở nhà…
- Thế mẹ làm gì?
- Mẹ ở nhà…
- Thế ba mẹ không đi làm à?
- Con không biết…
Tôi lặng đi… nó không biết ba mẹ làm gì, hay nó không biết nói tiếng việt như thế nào…. rồi thêm dăm ba câu hỏi vu vơ và câu trả lời bâng quơ, chúng tôi chìm vào im lặng, xung quanh chỉ có tiếng xe tuk tuk. Hai bên đường không còn resort với hotel 5 sao nữa…
Gần 2 km, xe tuk tuk rẽ trái, chúng tôi đi vào một cái hẻm không đèn, và đường đá. Tôi không dám tự đi nữa, xe của Kim dừng lại và chờ chiếu đèn cho tôi, trong khi Choi vẫn phăng phăng đi tiếp. Sau 5 phút đạp xe trong sợ ngã, cuối cùng tôi cũng đến nơi. Trong trí nhớ của tôi, cái hẻm nó xóc và tối như đường chợ Cống Vị 15 năm trước. Căn nhà của Choi là nhà gỗ và lá, có 1 tầng và 1 xép. Chúng tôi cũng gặp bố mẹ Choi. Chị Dane ngồi hỏi chuyện bố Choi. Anh là người Thanh Hóa, vốn sang đây từ năm 82. Anh đang làm nghề thợ mộc. Khi nào có việc thì làm, không có việc thì ở nhà. Vợ anh bán tạp hóa mấy thứ bánh kẹo linh tinh ở nhà. Nhìn chung hai vợ chồng cũng chẳng có thu nhập ổn định…


Mẹ của 2 đứa con gái cũng đã về đến nơi. Tôi và anh xe ôm kéo nhau định đi bộ vào sâu trong ngõ để vào nhà bà, nhưng không thể vì trước mặt đã ngập nước.


Bọn trẻ vừa đi cùng tôi đi ra với mấy con chó con, nước ngập đến đầu gối chúng. Chồng bà thấy ồn ào và có ánh đèn nên cũng ra xem có chuyện gì… Ông là người Việt Nam!
- Anh sang đây từ bao giờ?
- Từ năm 80 cơ!
- Sao anh lại sang đây?
- Đi bộ đội rồi thương vợ ở lại luôn thôi!
- Sao anh không đưa vợ về Việt NAm?
- Vợ không thích! Thôi thì chiều vợ chứ sao!
- Anh có mấy đứa
- Dạ em có 10 đứa…
- Quê anh ở đâu?
- Em quê Nam Định, 2 đứa lớn cũng về ở với ông bà rồi. chỉ còn mấy đứa nhỏ ở đây thôi!!!
Andrew chạy ra quay phim…
- Thôi đừng quay phim! Em nói thật là nhà em ở Nam Định không nghèo, bố mẹ anh em em đều không nghèo. Nhưng em ở đây thì nghèo quá. cơ mà em không muốn về… Quay lên bố mẹ em nhìn thấy thì xấu hổ lắm!!!!
- Không, bọn em quay phim để làm tư liệu, xin thêm tiền tài trợ, mua quần áo, mua đồ dùng cho các em, cho chúng nó đi học!
- Vâng, thế anh chị cứ quay chứ đừng quay em…
- Anh làm nghề gì?
- Em làm thợ hồ thôi…
Chúng tôi nói chuyện thêm một chút để tìm hiểu thêm. Bọn trẻ vẫn đi học sáng, nhứng giờ đang nghỉ hè nên đi kiếm thêm giúp bố mẹ… Cuộc sống là thế, bố mẹ biết chúng ra ngòai nhưgn cũng đành cho đi vì biết làm gì hơn khi nhà nghèo vẫn nghèo…
Rồi cũng đến lúc chúng tôi phải tạm biệt, tôi ôm Choi và nhắn nhủ “Cố học Tiếng Việt con nhé!” – “Dạ vâng…”
Xe tuk tuk lại đưa chúng tôi về khu trung tâm phồn hoa và hào nhoáng…. Trước cửa KFC vẫn có vài người đang phân loại giấy và cánh gà từ trong mấy cái túi đen….
Đêm khuya về, Andrew chỉ nói một câu “Chuyện này thật điên rồ! Mình phải làm một cái phim cho thật hay! Không thể tin được!!!!!”
Tôi cười “Ừ, làm đi… “
Đêm hôm đó, Andrew thức đến 2-3 giờ sáng để up phim vào máy và xem đi xem lại phim, tôi và Kim gật ngủ lúc nào chả biết…
P.S trailer sẽ ra vào thứ bảy tuần này!

























